Hai á hậu Miss World Vietnam trở về quê: Khi ánh hào quang nhường chỗ cho bữa cơm nhà

Sau những tràng pháo tay, ánh đèn sân khấu và lịch trình dày đặc hậu chung kết, điều mà hai á hậu Miss World Vietnam tìm về đầu tiên không phải là một sự kiện hào nhoáng khác, mà là nhà. Một người trở lại Khánh Hòa, một người đáp chuyến bay về Huế. Ở đó không có vương miện, không có hàng ghế giám khảo, chỉ có cha mẹ, người thân, bữa cơm gia đình và những cảm xúc không cần phải giấu đi.

Chính sự đối lập ấy đã khiến hành trình về quê của Lê Phương Khánh Như và Trương Tâm Như trở thành câu chuyện đẹp sau cuộc thi nhan sắc: khi danh hiệu vừa được gọi tên, thứ khiến người ta rung động nhất lại là những điều bình dị nhất.

Sau đêm đăng quang, điều hai á hậu tìm về đầu tiên là gia đình

Một tuần sau đêm chung kết, Á hậu 1 Lê Phương Khánh Như trở về Khánh Hòa thăm ba mẹ. Không khí chào đón cô không diễn ra ở một khán phòng lớn, mà trong căn nhà nằm trong con hẻm trên đường Trần Phú. Ngay khi bước vào, người đẹp bất ngờ trước tấm băng rôn khổ lớn mà gia đình chuẩn bị sẵn để đón cô trở về.

Chi tiết ấy nhỏ thôi, nhưng đủ gợi ra niềm tự hào rất đỗi mộc mạc của người thân dành cho cô gái vừa bước ra từ một cuộc thi sắc đẹp lớn. Không cần những lời lẽ hoa mỹ, chỉ một tấm băng rôn treo trên tường cũng nói lên rằng với gia đình, Khánh Như đã là niềm vui lớn nhất.

Gia đình cô sau đó chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ, mời họ hàng và hàng xóm đến chung vui. Trong không khí đoàn tụ ấy, Khánh Như gửi lời cảm ơn đến những người đã cổ vũ cho mình suốt chặng đường thi sắc đẹp. Nhưng có lẽ điều đắt giá nhất là khi cô thừa nhận: được quây quần bên người thân, ăn một bữa cơm nhà, cô thấy mình vẫn chỉ là “cô gái bé bỏng”.

Đó cũng là lý do những khoảnh khắc hậu đăng quang kiểu này luôn dễ chạm tới cảm xúc công chúng. Sau lớp trang điểm chỉn chu và hào quang sân khấu, khán giả vẫn muốn nhìn thấy một nghệ sĩ bằng xương bằng thịt, biết mệt, biết nhớ nhà, biết mềm lòng trước tình thân.

Lê Phương Khánh Như: Từ sân khấu nhan sắc trở lại con hẻm nhỏ ở Khánh Hòa

Với Khánh Như, chuyến trở về lần này còn mang một ý nghĩa đặc biệt hơn khi nó đánh dấu khoảng lặng hiếm hoi sau hơn một tháng gần như không có nhịp nghỉ. Sáng 12/4, cô thức dậy sau một giấc ngủ sâu, điều mà trong suốt thời gian bận rộn với cuộc thi và các hoạt động sau đó, cô khó có được.

Khoảnh khắc đời thường tiếp theo càng khiến hình ảnh á hậu trở nên gần gũi hơn: cô thưởng thức bát bún riêu do mẹ nấu. Đằng sau tô bún ấy là cả câu chuyện gia đình. Nhiều năm qua, ba mẹ Khánh Như gắn bó với công việc bán đồ ăn sáng, chắt chiu từng đồng để nuôi con khôn lớn. Khi nói mình trưởng thành từ những đồng tiền gom góp của ba mẹ, người đẹp không chỉ kể về hoàn cảnh, mà còn bộc lộ rõ tinh thần biết ơn hiếm khi tạo được bằng những phát ngôn khuôn mẫu.

Hình ảnh Khánh Như phụ mẹ bán quán ăn sáng vì thế không đơn thuần là một khoảnh khắc đẹp để ghi hình. Nó cho thấy danh hiệu á hậu không làm cô tách khỏi gốc rễ đời sống mà mình bước ra từ đó. Giữa vô số câu chuyện showbiz dễ trượt vào hào nhoáng, chi tiết này giúp chân dung Khánh Như có thêm độ tin cậy và thiện cảm.

Không dừng lại ở việc về thăm nhà, cô còn lên kế hoạch trở lại THPT chuyên Lê Quý Đôn để thăm thầy cô và trao học bổng cho học sinh nghèo vượt khó. Đây là mảnh ghép giúp hành trình hậu đăng quang của Khánh Như có thêm chiều sâu: từ niềm vui cá nhân chuyển sang sự kết nối với cộng đồng nơi mình trưởng thành.

Ở tuổi 22, Khánh Như hiện là sinh viên năm cuối khoa Du lịch, Đại học Kinh tế TP HCM. Tại Miss World Vietnam, cô được đánh giá cao bởi phong thái tự tin và từng giành danh hiệu phụ Người đẹp bản lĩnh. Nhưng sau tất cả những ghi nhận ấy, điều khiến hình ảnh của cô nổi bật hơn lại chính là lúc trở về ngồi vào mâm cơm gia đình, phụ mẹ một tay ở quán ăn sáng, và nhìn mình như chưa từng rời khỏi ngôi nhà nhỏ ấy.

Trương Tâm Như: Một ngày ngắn ngủi ở Huế nhưng đầy ắp cảm xúc

Nếu hành trình của Khánh Như mang sắc thái ấm áp, thư thả hơn, thì chuyến về quê của Á hậu 2 Trương Tâm Như lại gợi cảm giác vừa vui vừa chùng xuống. Ngày 11/4, cô đáp chuyến bay từ TP HCM về Huế sau gần hai tháng xa nhà. Quỹ thời gian dành cho gia đình của người đẹp không nhiều, chỉ gói gọn trong một ngày trước khi quay lại TP HCM để tiếp tục lịch trình.

Chính vì ngắn ngủi nên từng khoảnh khắc ở nhà càng trở nên đáng giá. Trong căn nhà nhỏ, Tâm Như ngồi cùng bà, cha mẹ, nhắc lại những kỷ niệm từ thời ấu thơ đến khi trưởng thành. Nhìn những bức ảnh thuở nhỏ được treo trên tường, cô không giấu được xúc động. Cô cũng giới thiệu góc học tập thời cấp ba với hàng chục bằng khen, như một cách kể lại quãng đường mình đã đi qua trước khi bước lên sân khấu nhan sắc.

Điều đáng chú ý là Tâm Như không xuất hiện với hình ảnh một á hậu xa cách, mà hiện lên như một cô con gái duy nhất trở về giữa vòng tay gia đình. Bố cô là lái xe công trình, mẹ làm nhân viên văn phòng. Gia đình không quá thiếu thốn, nhưng cũng không thuộc diện dư dả. Khi nhắc đến bàn tay chai sạn, làn da rám nắng và đôi mắt ngày càng yếu đi của ba, Tâm Như cho thấy phía sau sự điềm tĩnh của mình là một nỗi thương rất thật.

Đó là thứ cảm xúc khiến câu chuyện của cô dễ tạo dư âm. Bởi giữa một thị trường giải trí nơi người ta thường nói nhiều về váy áo, thần thái hay thứ hạng, những chia sẻ về nỗi lo muốn sớm thành công để đỡ đần cha mẹ lại có khả năng chạm đến trái tim người đọc theo cách bền hơn.